Trong cuộc đời mình, có bao giờ bạn khóc chưa?!

Người ta thường nói đàn ông thì sẽ ít khi khóc? Và họ chỉ khóc khi gặp chuyện quá buồn không chịu đựng một mình được thôi. Chia tay, li dị vì bất đắc dĩ, người thân mất, thất nghiệp, áp lực quá.... Hôm nay, thực sự tôi rất buồn. Và tôi đã khóc. Ngay lúc này viết những dòng này tôi cũng vẫn khóc. Khóc vì nhiều thứ tiêu cực, thất vọng cứ ập tới cùng lúc với gia đình tôi.

Trong cuộc đời mình, có bao giờ bạn khóc chưa?!

Tôi sinh trong một gia đình bình thường như mọi người ở 1 làng quê. Ngày xưa bố mẹ tôi nghèo lắm, bố tôi không có tiền đi học nên được hợp tác xã cho tiền đi học. Nhưng bù lại phải quay về làng để làm. Và dĩ nhiên điều đó cũng hợp tình hợp lí thôi vì bố tôi được nuôi ăn học mà. Còn mẹ tôi thì nhà nghèo, ông ngoại không cho đi học nữa nên ở nhà. Sau này có cuộc sống tốt hơn tí rồi, bố tôi cũng được thăng chức và trong suốt những năm đương nhiệm, bố tôi chưa hề làm việc gì xấu ảnh hưởng đến hợp tác xã và danh phẩm của bản thân. 

Thế rồi một ngày theo quy định từ nhà nước ban xuống các xã, phường...thì tại làng tôi phải xây một trạm biến áp 110kV. Dân làng bất bình, ngay lúc đó thì có một hội ghét nhà tôi đã đi bịa đặt ra chuyện do bố tôi nhận công trình này về nên dân mới khổ. Không chỉ đổ lỗi cho bố tôi, họ còn đổ lỗi cho toàn bộ ai làm cán bộ ở chỗ tôi luôn. Họ còn kéo nhau đến chửi rủa đủ thứ mất dạy nhất trên đời cũng có. Mẹ tôi tính thì hay nghĩ nhiều nên giờ ảnh hưởng thần kinh, rất hay nhức đầu. Tôi lo cho bố mẹ tôi mà không biết làm gì cho phải. Chỉ khuyên mẹ sống kiểu bơ đi thôi, mình không có lỗi thì chẳng việc gì sợ hay lo lắng vì mấy lời đàm tiếu đó. Nhưng tính mẹ tôi thế rồi, muốn bỏ cũng khó. Rồi thì chuyện họ hàng, anh em này nọ cũng đau đầu. Tôi cũng không muốn kể nhiều vì nó cũng thuộc phần riêng tư của mỗi gia đình nữa. Chỉ mong ra trường, có được công ăn việc làm ổn định, lương kha khá để về cho những thành phần chó chết tồn tại ở làng mở mắt to mà chứng kiến. Sau giả dụ có bê cái mặt dày sang nhà để nhờ gì thì bố nói thẳng vào mặt bọn mày cho mà biết. Cuộc đời đúng là không bao giờ êm xuôi nhưng những điều tôi và gia đình cần chịu đựng nó không đáng...

37 nhận xét

  1. Hoàn cảnh của ông khổ quá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. So với nhiều ng khác chắc cũng chưa khổ bằng họ đc ông ạ .

      Xóa
  2. Con người mà lúc nào không có lúc buồn, bế tắt hoặc tuyệt vọng, quan trọng là phải cố gắng tìm cách vượt qua. Cuộc đời mà bình thường quá thì sao được gọi là cuộc đời, phải có sự bất công.
    Đàn ông con trai dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc yếu lòng thế này mà, ngay cả bản thân mình đây khi gặp chuyện gì mà quá... gọi là.. quá sức chịu đựng rồi ý, không còn kìm nén được nữa thì bật khóc như đứa trẻ thôi. Tuy không chia sẻ nhiều trên mxh hay blog nhưng chuyện gia đình, tình cảm và bạn bè của t cũng không mấy suôn sẻ, mệt lắm...
    Thôi chẳng biết nói gì nữa chúc Phú Cường và gia đình mạnh khỏe, vui vẻ. Vui lên nhé, PC.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi mình viết dài mà ổng rep ngắn vl : |

      Xóa
    2. Đang tâm trạng mà đc an ủi thì ngoài việc cảm ơn t biết làm sao đc giờ ông :(

      Xóa
  3. Tại sao có công trình đấy dân lại “khổ” nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tuy là cải thiện đc tình hình cấp điện cho dân nhưng bù lại họ bảo là ảnh hưởng đến sức khỏe của họ, bảo là bị nhiễm điện rồi chết này nọ a ạ. Trong khi trạm đó đặt ở chỗ ruộng xa vs chỗ dân sinh sống

      Xóa
    2. Vẫn chưa hiểu tại sao dân lại khổ :v

      Xóa
    3. Viết quá rõ thế rồi bác lại hỏi thế thì e cũng chịu.

      Xóa
    4. https://youtu.be/Wpegaj6nnI0

      Xóa
  4. e mà khóc thì toàn trốn mấy chỗ ko có ng để khóc :'(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. A cũng thi thoảng nhưng có những lúc k kìm chế đc thì khóc ngay trước mặt bạn. Nhưng đều là bạn thân, ae tốt nên a k đắn đo lắm.

      Xóa
  5. Hãy mạnh mẽ lên nào chàng trai trẻ! Không sao đâu, mọi chuyện rồi cũng sẽ đâu vào đó thôi. Cố gắng lên nhé anh Cường!

    Trả lờiXóa
  6. Học ra trường rồi Nam tiến đi ông, kiếm thật nhiều xèng rồi về đón bố mẹ. Thoát khỏi cái vùng trũng đầy rẫy lời dèm pha đó đi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1 số k hiểu chuyện và cố tình làm việc xấu thôi ông, k phải tất cả ông ạ nên k đi đâu, vẫn ở đây thôi.

      Xóa
  7. hèn j mấy bữa nay e ib ko rep.
    buồn quá. ước gì bố em cũng như bố anh, làm quan xã. e ns v tại tính bố em thẳng thắn, ns có sách mách có chứng nên tk nào quậy chửi nọ bố e kiểu j chả lên tiếng :v
    thôi e mog a đừng có nghĩ đén những chuyện không làm cho mik ko thể ko vui nx nha a

    Trả lờiXóa
  8. Trả lời
    1. Em cũng ít khi khóc, như chưa hề. Nhưng thật sự gần đây, ngay mùng 1, em đã khóc. Không phải là những áp lực hằng ngày, không phải những khó khăn trước mắt mà là khóc về... một người con gái. Vì những tình cảm trao nhau quá nhiều nhưng lại phải dừng lại. Hôm nay là ngày thứ 14 rồi, nhưng hình ảnh đó vẫn cứ chất chứa trong lòng. Phải làm sao để quên đi hình bóng đó?? !!
      Ps: Góc tâm sự nên em cũng muốn nói ra cho nhẹ lòng, có gì đó xàm quá cũng đừng chê e nha hjhj

      Xóa
    2. Bài trên e cũng là tâm sự mà. Ctrai cũng khóc vì người mình yêu thì là đúng rồi. E ở ngoài cuộc nên cũng khó đưa ra lời khuyên quá. Chắc bác hãy nên làm những gì mình thích hiện tại để quên. Như e thì e đi chơi game.

      Xóa
  9. Em là người dễ rơi nc mắt chỉ có chuyện nhỏ tí nhỏ vặt thôi cũng khóc em ra ngoài đường chơi với lũ bạn tỏ ra vẻ cứng rắn lắm nhưng ở nhà lại mềm lòng hở tí là rơi nc mắt lúc nhỏ em xem cải lương với bà mấy vở kịch cũng hay rơi nc mắt :v em chả hiểu sao em nhập tâm đến vậy giờ lớn rồi vẫn còn như vậy :v

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó là loại người sống tình cảm đó em, cũng giống anh, dễ xúc động trước cái hay/đẹp, là phẩm chất đáng quý, ráng giữ!

      Xóa
    2. bác giống tôi rồi :)
      mách ướt vãi nồi ra :)

      Xóa
  10. Mạnh mẽ lên nha anh :) anh hơn em chán :) em sinh ra bị tật bẩm sinh , đi lại khó khăn mà vẫn lạc quan lắm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @@ e bị như nào? giờ a mới biết :(

      Xóa
    2. em sinh thiếu tháng nên. em đã 8 năm đi lại không đc 😖 lên 9 tuổi bắt đầu mới đc phẫu thuật xong thì đi lại đc. nhưng cũng không đc hoàn hảo nhưng bao bạn bè cùng trang lứa. năm nay em phải học xa quê. lên thành phố học tập nhưng mọi sinh hoạt của em đều rất khổ. từ việc đi chợ nấu ăn hay đi học đều ko ổn

      Xóa
    3. :( thế thì chắc chắn a k khổ như e đc đâu. giờ đi lại đc cũng là 1 điều tốt rồi. cố gắng lên e nhé, tương lai trước mắt đang đợi e :)

      Xóa
  11. ô hnay c mới đọc dc bài này của e =)) tức thì cứ khóc cho giải tỏa stress, vốn là công cụ thể hiện relief tự nhiên mà :)) VN mình dân trí còn thấp mà văn hóa thì lại nặng VH nông nghiệp nên cuộc sống cứ nhiều ng như vậy đấy :( bản thân cứ cố gắng vì mình vì gia đình rồi thời gian sẽ trả lời e à, hãy vững vàng làm chỗ dựa cho gia đình mình e nhé :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. E bấm vào profile mới biết là c ghé blog e :D Thực ra thì e cũng k định chia sẻ đâu nhưng vì mục đích từ đầu tạo blog là chia sẻ mọi thứ nên lỡ viết rồi thì share ra để sau đỡ phải nghĩ ngợi :( Giờ bị họ nói nhiều thành quen rồi c ạ, giá mà mẹ e cũng đc như thế :3

      Xóa